Phòng Tư pháp thành phố Tam Kỳ được Chủ tịch nước tặng Huân chương lao động hạng nhì

UBND xã  Tam Ngọc dẫn đầu phong trào thi đua năm 2017

UBND phường Hòa Thuận dẫn đầu phong trào thi đua Quý 2 năm 2018





















 

:::Thống kê:::

  • Đang truy cập: 27
  • Khách viếng thăm: 26
  • Máy chủ tìm kiếm: 1
  • Hôm nay: 7849
  • Tháng hiện tại: 212407
  • Tổng lượt truy cập: 11062461

Sự cần thiết mở rộng phạm vi điều chỉnh của pháp luật về chứng thực đối với các việc có bản chất giống như việc chứng thực

Đăng lúc: Thứ năm - 17/03/2016 17:37 - Người đăng bài viết: Tuphaptamky
CLICK VAO DAY DE THI TIM HIEU PHAP LUAT - GIẢI THƯỞNG 6 TRIỆU ĐỒNG/ĐỢT
Hiện nay, theo quy định hiện hành thì không phải bất kỳ sự xác nhận nào của chính quyền cũng được coi là hoạt động chứng thực mà phạm vi của hoạt động chứng thực chỉ giới hạn đối với ba loại việc: chứng thực bản sao từ bản chính, chứng thực chữ ký và chứng thực hợp đồng, giao dịch.
  1. Thực trạng
Hiện nay, theo quy định hiện hành thì không phải bất kỳ sự xác nhận nào của chính quyền cũng được coi là hoạt động chứng thực mà phạm vi của hoạt động chứng thực chỉ giới hạn đối với ba loại việc: chứng thực bản sao từ bản chính, chứng thực chữ ký và chứng thực hợp đồng, giao dịch. Tuy nhiên, hiện nay, trên thực tế bên cạnh hoạt động chứng thực, chính quyền cấp xã tại địa phương còn thực hiện nhiều hoạt động có tính chất thị thực hành chính khác như xác nhận, xác thực, chứng nhận (VD: xác nhận hồ sơ vay vốn, hộ nghèo, kê khai tài sản, mất giấy tờ...) và các hoạt động này chưa được điều chỉnh bởi pháp luật về chứng thực cũng như chưa được điều chỉnh bởi pháp luật chuyên ngành khác, tạo “kẽ hở” trong hoạt động quản lý hành chính Nhà nước. Cho đến nay các hoạt động có tính chất thị thực này còn diễn ra theo thói quen, chưa công khai, minh bạch, làm ảnh hưởng đến quyền và lợi ích hợp pháp của người dân. Bên cạnh đó, trên thực tế thời gian qua thường có sự nhầm lẫn, thiếu rạch ròi giữa hoạt động chứng thực chữ ký do UBND cấp xã thực hiện với các hoạt động có tính chất thị thực hành chính khác của chính quyền địa phương.
   Trong khi đó, trên thực tế, dù có tên gọi và phương thức hoạt động khác nhau song hoạt động chứng thực (đặc biệt là hoạt động chứng thực chữ ký) và các hoạt động có tính chất thị thực hành chính khác của chính quyền địa phương đều có chung một đặc điểm: tức đều là sự xác nhận/chứng thực của cơ quan nhà nước có thẩm quyền trước các nội dung, sự việc... để phục vụ người dân trong việc thực hiện các giao dịch hoặc thực hiện các thủ tục hành chính. Các hoạt động xác nhận/chứng thực này đã đóng một vai trò không thể thiếu trong đời sống xã hội.
  Song, dù có nhiều điểm tương đồng như vậy nhưng trong khi hoạt động chứng thực được pháp luật chứng thực điều chỉnh rõ ràng, cụ thể, thì các hoạt động có tính chất xác nhận/thị thực hành chính khác của chính quyền địa phương hiện nay vẫn bị bỏ ngỏ và chưa có văn bản nào điều chỉnh, điều đó thể hiện trên các vấn đề cơ bản sau:
- Thứ nhất, trình tự, thủ tục, thời hạn thực hiện các việc chứng thực được pháp luật quy định rõ ràng, cụ thể, còn trình tự, thủ tục, thời hạn thực hiện các việc xác nhận hành chính khác của chính quyền địa phương thì không được quy định rõ ràng, cụ thể. Vì vậy, trình tự, thủ tục, thời hạn thực hiện các việc xác nhận này thường được thực hiện một cách tự phát, theo thói quen và đôi khi là do nể nang người làng, xã, hoặc thậm chí có nhiều trường hợp cố tình kéo dài thời gian để sách nhiễu, gây khó khăn cho người yêu cầu xác nhận.
- Thứ hai, trách nhiệm pháp lý của người thực hiện chứng thực và người yêu cầu chứng thực đã được pháp luật quy định rõ ràng, cụ thể. Vì vậy, khi hậu quả xảy ra thì có thể dễ dàng xác định được trách nhiệm pháp lý thuộc về ai. Chính điều này đã nâng cao tinh thần tuân thủ pháp luật của người thực hiện chứng thực và người yêu cầu chứng thực. Tuy nhiên, đối với các hoạt động có tính chất xác nhận/thị thực khác của chính quyền địa phương thì trách nhiệm pháp lý của người xác nhận/thị thực và người yêu cầu xác nhận/thị thực chưa được quy định rõ ràng, cụ thể. Vì vậy, khi hậu quả xảy ra thì rất khó để xác định được rõ ràng trách nhiệm pháp lý thuộc về ai. Chính điều này đã dẫn đến tình trạng “cha chung không ai khóc”, việc thị thực/xác nhận dễ diễn ra bừa bãi, không tuân thủ pháp luật.
- Thứ ba, theo quy định của pháp luật về chứng thực, nội dung chứng thực đã được thể hiện rõ trong “lời chứng”, một bộ phận cấu thành của văn bản chứng thực. Tuy nhiên, nội dung xác nhận/thị thực đối với các việc thị thực hành chính khác của chính quyền địa phương lại không được quy định rõ ràng, cụ thể. Thực tế thời gian qua cho thấy, nội dung “lời xác nhận” thường chung chung, không phản ánh đúng nội dung cần xác nhận, mục đích nhằm giảm tránh tối đa trách nhiệm của người xác nhận. Chính vì vậy, lời xác nhận có nội dung chung chung là: “Xác nhận ông/bà… có hộ khẩu thường trú tại….” đã được chính quyền nhiều địa phương sử dụng để xác nhận hầu hết các loại việc. Và, các cơ quan, tổ chức tiếp nhận hồ sơ cũng chỉ cần có con dấu, chữ ký của người có thẩm quyền của chính quyền địa phương là mặc nhiên chấp nhận, chẳng cần quan tâm tới nội dung của “lời xác nhận” là gì. Thực tế này đã tồn tại trong suốt thời gian dài vừa qua.
- Thứ tư, việc thu lệ phí chứng thực đã được quy định rõ ràng. Tuy nhiên, lệ phí xác nhận/thị thực hành chính khác của chính quyền địa phương lại chưa có quy định cụ thể. Chính vì chưa có quy định cụ thể như vậy đã dẫn đến việc thu “lệ phí” xác nhận/thị thực hành chính ở chính quyền địa phương trở thành một vấn nạn. Nếu như chứng thực chữ ký, chính quyền địa phương chỉ được thu 10.000đ/trường hợp thì khi xác nhận/thị thực, do chưa có quy định nên nhiều chính quyền địa phương thường lợi dụng kẽ hở của pháp luật để “bắt chẹt” người dân khi có nhu cầu. Nhiều chính quyền địa phương coi con dấu xác nhận của chính quyền như một thứ quyền lực, một công cụ để thực hiện quyền năng đối với người dân. Tình trạng người dân khi có nhu cầu xin xác nhận hành chính phải nộp cho địa phương một khoản tiền không nhỏ gọi là “đóng góp” vào các “quỹ” (VD: quỹ xóa đói giảm nghèo, quỹ phòng chống bão lụt…) là khá phổ biến và mức đóng góp này thường lớn hơn rất nhiều so với mức lệ phí chứng thực chữ ký. Hoạt động chứng thực sơ yếu lý lịch trước đây là một ví dụ cụ thể. Do pháp luật trước đây chưa có quy định cụ thể về việc sơ yếu lý lịch phải được chứng thực theo thủ tục chứng  thực chữ ký nên một số xã đã lợi dụng, phê xấu lý lịch của người đi xin xác nhận nếu họ không chịu đóng góp vào các “quỹ” này ( VD: có trường hợp phê với nội dung là “Bản thân và gia đình không chấp hành tốt quy định của pháp luật”),  làm ảnh hưởng đến quyền, lợi ích hợp pháp của người dân.
   Từ những vấn đề nêu trên cho thấy thực trạng này đã đòi hỏi phải gấp rút có một văn bản quy phạm pháp luật để điều chỉnh tất cả các hoạt động có tính chất xác nhận/thị thực của chính quyền địa phương, nhằm đưa tất cả các hoạt động này vào nền nếp, góp phần xây dựng một Nhà nước pháp quyền minh bạch, đảm bảo quyền lợi của người dân.
2. Kiến nghị
Xuất phát từ thực trạng trên,  theo tôi dự thảo Luật Chứng thực cần mạnh dạn mở rộng phạm vi điều chỉnh đối với những loại việc mang tính chất xác nhận/xác thực khác của chính quyền địa phương như đã nêu trên. Tuy còn nhiều vấn đề phải bàn sâu hơn về phạm vi trách nhiệm của người yêu cầu chứng thực cũng như trách nhiệm của người thực hiện chứng thực, song việc mạnh dạn đưa những loại việc này vào phạm vi điều chỉnh của Luật Chứng thực là lựa chọn hợp lý xét cả về mặt lý luận khoa học cũng như tình hình thực tiễn, xuất phát từ những lý do sau:
Thứ nhất, hoạt động chứng thực (đặc biệt là chứng thực chữ ký) tại UBND cấp xã và các hoạt động có tính chất thị thực hành chính khác của chính quyền cấp xã cùng là hoạt động do chính quyền địa phương cấp cơ sở thực hiện hay nói cách khác là do cán bộ/công chức – những người đại diện cho quyền lực nhà nước ở cấp cơ sở thực hiện, đều mang dấu ấn của quyền lực Nhà nước.
    - Thứ hai, hoạt động chứng thực tại UBND cấp xã và các hoạt động có tính chất thị thực hành chính khác của chính quyền cấp xã cùng có nội dung là “xác nhận” và phạm vi các việc cần “xác nhận” là rất rộng. Mặt khác, dù có tên gọi khác nhau nhưng bản chất của những hoạt động này đều là sự xác nhận của chính quyền địa phương đối với những việc phát sinh trong đời sống dân sự thường ngày của người dân.
Thứ ba, hoạt động chứng thực (đặc biệt là chứng thực chữ ký) tại UBND cấp xã và các hoạt động có tính chất thị thực hành chính khác của chính quyền cấp xã cùng sử dụng con dấu có hình quốc huy của chính quyền địa phương. Điều này có ý nghĩa hết sức sâu sắc vì trên thực tế, ở một quốc gia mới thoát khỏi chế độ phong kiến chưa lâu như ở Việt Nam thì những gì thuộc về nhà nước, về chính quyền vẫn có một sức mạnh vô hình và do đó hoạt động “xác nhận” của chính quyền địa phương là một hoạt động đặc thù, không thể thay thế.
Do đó, nếu lựa chọn phương án này, “luật hóa” được các hoạt động mang tính chất “xác nhận/thị thực” của chính quyền địa phương là đã đưa các hoạt động này vào nền nếp, quy củ, tránh tình trạng làm theo thói quen, tự phát như đã diễn ra nhiều năm nay, bảo đảm quyền lợi của người dân, góp phần xây dựng một Nhà nước pháp quyền công khai, minh bạch.
 

 Nguyễn Thu Hương
Nguồn:http://qtht.moj.gov.vn/qt/tintuc/Pages/chung-thuc.aspx?ItemID=433


Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết

Những tin mới hơn

 

Tin mới

















 

Thăm dò ý kiến

Đánh giá thái độ phục vụ của công chức Phòng Tư pháp thành phố Tam Kỳ

Thoải mái, dễ chịu, vui vẻ

Hướng dẫn tận tình, chu đáo

Hướng dẫn thờ ơ, qua loa

Ý kiến khác

Phóng sự giao trả hồ sơ tận nhà trên lĩnh vực Hộ tịch