Phòng Tư pháp thành phố Tam Kỳ được Chủ tịch nước tặng Huân chương lao động hạng nhì

UBND xã  Tam Ngọc dẫn đầu phong trào thi đua năm 2017

UBND phường Hòa Thuận dẫn đầu phong trào thi đua Quý 3 năm 2018





















 

:::Thống kê:::

  • Đang truy cập: 68
  • Hôm nay: 2712
  • Tháng hiện tại: 140695
  • Tổng lượt truy cập: 11246097

Trao đổi về phạm vi hòa giải ở cơ sở

Đăng lúc: Thứ năm - 20/03/2014 11:22 - Người đăng bài viết: Tuphaptamky
CLICK VAO DAY DE THI TIM HIEU PHAP LUAT - GIẢI THƯỞNG 6 TRIỆU ĐỒNG/ĐỢT
Hiện có hai ý kiến không giống nhau xung quanh quy định về phạm vi hòa giải ở cơ sở được quy định tại dự thảo Luật Hòa giải cơ sở. Ý kiến thứ nhất, giữ nguyên như quy định tại Pháp lệnh về tổ chức và hoạt động hòa giải ở cơ sở đó là, việc hòa giải được tiến hành đối với các mâu thuẫn, vi phạm pháp luật và tranh chấp nhỏ trong cộng đồng dân cư. ý kiến thứ hai cho rằng, cần mở rộng phạm vi hòa giải, không chỉ giới hạn ở những vi phạm pháp luật và tranh chấp nhỏ. Việc lựa chọn ý kiến thứ nhất của Ban soạn thảo có hợp lý không?

Thực tế, cả hai phương án trên đều có yếu tố hợp lý nhưng cũng có những yếu tố chưa hợp lý. Theo dự thảo Luật, phạm vi hòa giải gồm 3 loại đối tượng đó là: mâu thuẫn, vi phạm pháp luật và tranh chấp nhỏ trong nhân dân. Mâu thuẫn là sự bất đồng quan điểm, đối lập về quyền, lợi ích. Từ mâu thuẫn có thể dẫn đến hành vi vi phạm pháp luật, có thể dẫn đến tranh chấp (nếu mâu thuẫn về quyền hoặc lợi ích), do đó mâu thuẫn đương nhiên cần được hòa giải kịp thời tại cơ sở để ngăn ngừa phát sinh tranh chấp, vi phạm pháp luật. Đối với hành vi vi phạm hành chính, hành vi phạm tội là những hành vi nguy hiểm cho xã hội nên tùy mức độ vi phạm để xử lý theo quy định của Luật Xử lý vi phạm hành chính hoặc pháp luật hình sự nên không được phép hòa giải. Do đó, chỉ hòa giải đối với nhữngvi phạm pháp luật nhỏ, tức là những vi phạm chưa đến mức xử lý hành chính hoặc xử lý hình sự là phù hợp (tất nhiên những vi phạm này có ảnh hưởng đến quyền, lợi ích của cá nhân khác có thể trở thành nguyên nhân gây mâu thuẫn, tranh chấp hoặc hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng hơn, còn đối với những vi phạm pháp luật nhỏ xâm phạm lợi ích chung không có chủ thể cụ thể có mâu thuẫn, lợi ích đối kháng nên không thể là đối tượng hòa giải). Đối với tranh chấp, theo dự thảo Luật quy định chỉ hòa giải đối với tranh chấp nhỏ trong nhân dân. Đây là quy định mang tính định tính mà không xác định cụ thể loại tranh chấp nào là tranh chấp nhỏ, không có định lượng giá trị tranh chấp nhỏ là bao nhiêu để được hòa giải tại cơ sở. Với quy định này sẽ rất khó xác định trong thực tiễn khi tiến hành hòa giải. Mặt khác, hoạt động hòa giải tại cơ sở là hoạt động tự nguyện, tự quyết định lựa chọn của nhân dân do tổ chức tự quản của nhân dân tiến hành không mang tính chất quyền lực nhà nước. Xuất phát từ bản chất tự quản, tự nguyện nên hoạt động hòa giải cơ sở phải kịp thời, linh hoạt và không thể căn cứ mức độ tranh chấp để xác định thẩm quyền như cơ quan nhà nước. Thậm chí trong trường hợp Tòa án đã thụ lý và đang giải quyết vụ án thì đương sự vẫn có quyền đề nghị Tổ hòa giải cơ sở tiến hành hòa giải; nếu hòa giải thành thì nguyên đơn rút đơn khởi kiện mà không có trở ngại, ràng buộc gì về mặt pháp lý. Tùy thuộc vào khả năng và sự quyết định lựa chọn để thực hiện mà không nên bó hẹp phạm vi mức độ tranh chấp. Thực tiễn cho thấy có những tranh chấp về lợi ích có giá trị lớn nhưng không phức tạp, nguyên nhân phát sinh đơn giản mà các Tổ hòa giải có thể hòa giải thành. Ngược lại, có những tranh chấp về lợi ích có giá trị nhỏ nhưng lại rất căng thẳng, phức tạp. Mục đích hòa giải là để các bên thỏa thuận được với nhau về giải quyết tranh chấp, tuy nhiên trong trường hợp hòa giải không thành nhưng nhờ hòa giải mà giảm bớt được mức độ căng thẳng, ngăn ngừa được hành vi vi phạm pháp luật thì vai trò của hòa giải vẫn được phát huy. Do đó, không nên đặt vấn đề là lựa chọn, giao những vụ việc đơn giản cho Tổ hòa giải cơ sở để hòa giải thành, bởi quan niệm như vậy là chưa thuyết phục.

Một trong những lý do để Ban soạn thảo lựa chọn quy định theo phương án thứ nhất đó là, theo quy định tại Điều 127 Hiến pháp năm 1992: “Ở cơ sở, thành lập các tổ chức thích hợp của nhân dân để giải quyết những việc vi phạm pháp luật và tranh chấp nhỏ trong nhân dân theo quy định của pháp luật”. Về ràng buộc trong quy định của Hiến pháp không có trở ngại lớn vì hiện nay đang nghiên cứu sửa đổi Hiến pháp 1992, nếu xét thấy phạm vi hòa giải theo phương án nào là hợp lý thì sửa đổi quy định của Hiến pháp để bảo đảm tính thống nhất về hiệu lực pháp lý.

Về mặt kỹ thuật lập pháp, điều luật quy định về phạm vi hòa giải trong dự thảo Luật kết cấu theo kiểu vừa liệt kê những vụ, việc được phép hòa giải lại vừa liệt kê những vụ, việc không được hòa giải nên trùng lặp và rườm rà, khó hiểu.

Từ những lý do nêu trên, cần sửa đổi lại quy định này về cả nội dung và bố cục thể hiện theo hướng loại trừ: “Việc hòa giải được tiến hành đối với các mâu thuẫn, vi phạm pháp luật nhỏ và tranh chấp trong nhân dân; trừ các trường hợp sau: a) Tội phạm hình sự; b) Hành vi vi phạm pháp luật bị xử lý hành chính; c) Quan hệ hôn nhân trái pháp luật và các tranh chấp phát sinh từ giao dịch trái pháp luật…

Phạm Thái
Nguồn:daibieunhandan.vn
Đánh giá bài viết
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết
 

Tin mới

















 

Thăm dò ý kiến

Đánh giá thái độ phục vụ của công chức Phòng Tư pháp thành phố Tam Kỳ

Thoải mái, dễ chịu, vui vẻ

Hướng dẫn tận tình, chu đáo

Hướng dẫn thờ ơ, qua loa

Ý kiến khác

Phóng sự giao trả hồ sơ tận nhà trên lĩnh vực Hộ tịch